“Xé màn đêm” – Sự sang trang kỳ diệu của một cuộc đời

“XÉ MÀN ĐÊM” là lời tâm tình của một sinh mệnh về sự GIÁC NGỘ.

Giọng ngâm có chiều sâu của sự đồng cảm của nghệ sĩ Bạch Liên đã khiến người nghe cảm động và có lẽ người ta cũng muốn lắng tâm lại để suy ngẫm về ý nghĩa nhân sinh.

XÉ MÀN ĐÊM
Sao mùa xuân chẳng lại với đời em
Chỉ thu buồn và mùa đông lạnh giá?
Mùa hạ cháy nồng cũng không thấy nữa
Lá vàng rơi và mây xám đầy trời?

Tháng năm trôi ta than trách đầy vơi
Ta đâu hay trên cao xanh Thiên lý
Gieo nhân nào quả gặt về như thế
Trong luân hồi hoàn trả nghiệp nợ xưa

Ta đâu hay trần thế là cõi mê
Ta đâu hay có Thiên đàng, địa ngục
Ta đâu hay rằng có Thần có Phật
Ở trên kia cai quản thế gian này

Ta đâu hay rằng đức mỏng đức dày
Là nguồn cội của khổ đau hạnh phúc
“Chân-Thiện-Nhẫn”, nguyện từ đây giữ đức
Trong đất trời thơm nức vạn hương xuân.

==============================

Bài thơ mở đầu bằng câu hỏi về số phận của một con người, và có lẽ cũng là câu hỏi về cái kiếp làm người của hết thảy thế nhân:

“Sao mùa xuân chẳng lại với đời em…?”

Từ câu hỏi chứa đựng nỗi đau khổ và sự bế tắc ấy, cháy lên một khát vọng giải thoát khỏi đau khổ, cháy lên một niềm khát khao hạnh phúc.

Nhưng tháng năm trôi đi, câu hỏi vẫn chỉ là câu hỏi, khát khao vẫn chỉ là khát khao và bế tắc vẫn hoàn bế tắc…

Cho đến một ngày kia, một thứ ánh sáng diệu kì đã chiếu rọi vào tận cõi tâm linh thẳm sâu của người đàn bà đau khổ ấy, xé toang tấm màn đêm hằng phủ lên cuộc đời cô, phủ lên sinh mệnh của cô, để cô vỡ òa trong niềm hạnh phúc của một sinh mệnh đã tìm ra chân lý.

Thì ra, không phải số phận bất công với cô. Thì ra không phải ông Trời nghiệt ngã với cô. Thì ra không phải tại ai đó…, không phải tại điều này điều kia…

Cô, lòng tự nhủ lòng, thì ra là tại mình, thì ra hết thảy những buồn vui được mất đến với mình trong cuộc đời đều là do tự mình đã gieo từ tiền kiếp. Thì ra trong vũ trụ này có Thần có Phật, có Thiên đàng địa ngục, có nhân quả luân hồi…

Và quan trọng nhất, cô hiểu ra là có con đường để giải thoát vĩnh viễn khỏi mọi khổ đau của kiếp người trong cõi thế gian.

Cô quyết định và kiên định bước đi trên con đường ấy.

Kể từ ngày ấy, thế giới xung quanh cô, vạn sự vạn vật xung quanh cô đều rực rỡ sắc xuân, đều thấm đẫm hương xuân.

Thứ ánh sáng diệu kì đem lại niềm hạnh phúc vô cùng lớn lao cho sinh mệnh của cô chính là ÁNH SÁNG CỦA PHẬT PHÁP: CHÂN-THIỆN-NHẪN.

Bức tranh: Thế giới cần “Chân – Thiện – Nhẫn” (Nguồn: Chánh Kiến Net )
Bức tranh: Thế giới cần “Chân – Thiện – Nhẫn” (Nguồn: Chánh Kiến Net )

Tác giả: Hàn Mai

Bài viết liên quan

Hoc-vien-Phap-Luan-Cong-dang-luyen-Bai-cong-phap-so-2

Sắc dục dưới góc nhìn của người tu luyện Pháp Luân Công

Sắc dục luôn là một chủ đề được quan tâm trong mọi nền văn hóa. Trong văn hóa truyền thống, dù ở thời đại nào, người xưa cũng khuyên con người tiết chế dục vọng, coi trọng đạo đức và tu dưỡng bản thân. Vậy, người tu luyện Pháp Luân Công nhìn nhận vấn đề…
Cựu giáo viên bị mù, trải nghiệm kỳ tích hồi sinh đôi mắt

Cựu giáo viên bị mù, trải nghiệm kỳ tích hồi sinh đôi mắt

Cô Vũ Thị Xuân, giáo viên tiểu học nghỉ hưu, sống tại huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai. Cô đã trải qua quãng đời chìm đắm trong bệnh tật và cuối cùng bị mù hoàn toàn. Cuộc đời tăm tối của cô tưởng chừng đã kết thúc. Thế nhưng mọi bất hạnh mà cô đã…