Hành động của học viên Pháp Luân Công khi đối diện với cuộc đàn áp của Đảng Cộng sản Trung Quốc

Vấn đề tự do tín ngưỡng tại Trung Quốc đã luôn là tâm điểm bị lên án trong vài thập kỷ gần đây. Nhiều tổ chức và chính phủ các quốc gia đã không ít lần chỉ trích Chính quyền Bắc Kinh vì vi phạm nghiêm trọng nhân quyền, đặc biệt là việc đàn áp Pháp Luân Công hơn 25 năm qua. Đối mặt với cuộc đàn áp của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), các học viên Pháp Luân Công – những con người lương thiện luôn chiểu theo “Chân-Thiện-Nhẫn”, đã dùng thiện tâm và lý trí để đối diện với cuộc bức hại. Họ không chống trả bằng bạo động, mà họ chọn những phương thức ôn hòa để nói rõ sự thật cho thế nhân, với hi vọng sớm chấm dứt cuộc bức hại vô nhân đạo này và tìm lại tự do tín ngưỡng cho chính mình cũng như cho tất cả người dân Trung Quốc.

Pháp Luân Công (còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp) dạy con người tu dưỡng tâm tính, hướng thiện, đã đem lại những lợi ích to lớn cho toàn xã hội Trung Quốc, nhưng ĐCSTQ coi sự phát triển của môn khí công – tu luyện Phật gia này là uy hiếp đối với quyền lực tuyệt đối của Đảng.

Trong những năm 1996–1999, chính quyền Trung Quốc bắt đầu hạn chế hoạt động của Pháp Luân Công bằng cách cấm xuất bản sách và các tài liệu liên quan; ngăn chặn các học viên luyện công tập thể nơi công cộng; đưa tin tức tiêu cực, vu khống Pháp Luân Công trên các phương tiện truyền thông như: Pháp Luân Công là tà giáo, là ngụy khoa học v.v.. Hàng chục học viên Pháp Luân Công ở Thiên Tân đã bị cảnh sát đánh đập và bắt giữ chỉ vì họ muốn đối thoại, nói rõ sự thật cho tòa soạn báo, nơi đã đăng một bài báo phỉ báng Pháp Luân Công.

Ngày 25 tháng 4 năm 1999, khoảng hơn 10.000 học viên Pháp Luân Công từ nhiều nơi ở Trung Quốc đã tự nguyện tới Văn phòng Khiếu nại Quốc gia gần khu phức hợp Trung Nam Hải (trung tâm quyền lực của Đảng Cộng sản Trung Quốc) ở Bắc Kinh, với mong muốn chính yếu là khôi phục môi trường tự do tu luyện. Cuộc thỉnh nguyện này hoàn toàn ôn hòa, với mục đích phản ánh tình hình lên Trung ương; không có biểu ngữ kích động hay hành vi bạo lực; không gây rối loạn xã hội. Sau khi được Thủ tướng Chu Dung Cơ đáp ứng yêu cầu và cam đoan với các học viên rằng Pháp Luân Công sẽ không bị cấm, tất cả các học viên đã lặng lẽ giải tán. 

Xem thêm: Cuộc thỉnh nguyện ngày 25/4/1999.

Cuộc thỉnh nguyện của các học viên Pháp Luân Công. Họ im lặng đứng thành hàng trên vỉa hè, giữ thái độ trật tự, không gây rối hay ảnh hưởng đến người qua lại

Tuy vậy, chỉ vài tháng sau đó, vào ngày 20/07/1999, ĐCSTQ đã chính thức khởi xướng một cuộc đàn áp quy mô lớn đối với hơn một trăm triệu học viên Pháp Luân Công. Cảnh sát tiến hành bắt giữ phi pháp các học viên trên diện rộng; thông báo cấm toàn dân học Pháp Luân Công; thiêu hủy sách và các tài liệu Pháp Luân Công v.v. Đồng thời, chính quyền cũng tiến hành chiến dịch tuyên truyền bôi nhọ Pháp Luân Công trên khắp các phương tiện truyền thông trong nước và ngoài nước. 

Xem thêm: Cuộc bức hại toàn diện Pháp Luân Công.

Lúc bấy giờ, toàn xã hội đều bị kéo vào cuộc đàn áp phi nghĩa này, thậm chí còn hơn khốc liệt và sâu rộng hơn những cuộc đàn áp các Phật tử, các Ki-tô hữu hay các Lạt-ma Tây Tạng trong lịch sử cầm quyền của Trung Cộng.

Lúc bấy giờ, toàn xã hội đều bị kéo vào cuộc đàn áp phi nghĩa này, thậm chí còn hơn khốc liệt và sâu rộng hơn những cuộc đàn áp các Phật tử, các Ki-tô hữu hay các Lạt-ma Tây Tạng trong lịch sử cầm quyền của Trung Cộng.

Hành động của các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc

Trong thời kỳ đầu bị đàn áp, nhiều học viên đã đến Bắc Kinh và Quảng trường Thiên An Môn để giương biểu ngữ “Pháp Luân Đại Pháp là tốt”, “Chân–Thiện–Nhẫn là tốt”, hoặc ngồi thiền định giữa quảng trường, mong mỏi xã hội và chính quyền có thể hiểu đúng về Pháp Luân Công; mong có được một môi trường tự do để tu luyện. Một số khác gửi những tâm thư, đơn thỉnh nguyện tới các cơ quan trung ương, nhằm giải thích và khôi phục danh dự cho Pháp Luân Công. Tuy nhiên, những nỗ lực này cũng không thể lay chuyển được quyết tâm “nhổ tận gốc” Pháp Luân Công của Trung Cộng.

Xem thêm: Quảng trường Thiên An Môn – 36 người hùng phương Tây và khoảnh khắc lịch sử.

Ngày 28/10/1999, khoảng 30 học viên Pháp Luân Công đã không màng nguy hiểm tổ chức một cuộc họp báo khẩn cấp ở ngoại ô Bắc Kinh để viện tới sự hỗ trợ từ cộng đồng quốc tế, lần đầu tiên tiết lộ chi tiết về cuộc bức hại Pháp Luân Công cho giới truyền thông nước ngoài. Họ giới thiệu về vẻ đẹp của Pháp Luân Công, trình diễn các bài công pháp và phơi bày cuộc bức hại mà họ đang phải đối mặt. Vào cuối cuộc họp báo, những người tham gia đã bị Chính quyền Trung Cộng bắt giữ.

Học viên trình diễn bài công pháp trong cuộc họp báo với các phóng viên quốc tế
Các học viên Pháp Luân Công sản xuất tài liệu để phơi bày sự thật

Bước sang những năm 2000, Chính quyền Trung cộng tăng cường theo dõi và bức hại, thậm chí tra tấn đến chết và mổ cướp nội tạng học viên Pháp Luân Công để trục lợi. Các học viên Pháp Luân Công đã tiến hành tự sản xuất tài liệu, phát tờ rơi, dán áp phích v.v. để phổ biến thông tin sự thật tới người dân. Dù bị bắt giữ hay tra tấn tàn bạo, họ vẫn giữ tâm thái bình hòa, kiên trì dùng thiện tâm và sự nhẫn nại để đối diện với cuộc bức hại đẫm máu này.

Hành động của các học viên Pháp Luân Công tại quốc gia khác trên thế giới

Các hoạt động truyền thông trực tiếp

Khắp nơi trên thế giới, học viên Pháp Luân Công kiên trì phổ biến sự thật về cuộc đàn áp tại Trung Quốc bằng nhiều hình thức ôn hòa. Họ chia sẻ tài liệu, treo pano, dựng bảng thông tin ở các khu công cộng để người dân tiếp cận những bằng chứng về cuộc đàn áp. Những tư liệu ấy giúp cộng đồng nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề vi phạm nhân quyền đang xảy ra đối với người dân Trung Quốc, cũng như lý do vì sao hàng chục triệu người vẫn đứng lên bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng của mình. Nhờ đó, nhiều người có thêm góc nhìn độc lập và khách quan hơn.

Sự kiện “Lục Tứ” Thiên An Môn năm 1989 là bước ngoặt không chỉ trong lịch sử Trung Quốc hiện đại mà còn trong sự nghiệp chính trị của Giang Trạch Dân. Khi hàng trăm nghìn sinh viên và người dân xuống đường kêu gọi dân chủ, Chính phủ Trung Quốc đã chia rẽ sâu sắc về cách giải quyết vấn đề: một số lãnh đạo chủ trương đối thoại, trong khi những người còn lại đòi dùng bạo lực. Giang, khi đó là Bí thư Thành ủy Thượng Hải, đã chọn biện pháp trấn áp cứng rắn. Tờ “Thế giới Kinh tế Nhật báo”, vốn thể hiện thiện cảm với phong trào sinh viên, đã bị Giang ra lệnh đóng cửa và gửi thư lên Trung ương đề nghị trấn áp. Thái độ kiên quyết và trung thành tuyệt đối này của Giang khiến Đặng Tiểu Bình – người đứng đầu Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) – chú ý, xem Giang là người có thể “giữ vững kỷ luật Đảng”. Thủ tướng Triệu Tử Dương quyết liệt phản đối đàn áp, đã bị Đặng Tiểu Bình nhanh chóng cách chức và đưa Giang lên thay. Nhờ vậy, Giang vượt qua nhiều đối thủ chính trị để trở thành Tổng Bí thư ĐCSTQ ngay sau sự kiện thảm sát Thiên An Môn.

Học viên phát tờ rơi và nói sự thật về Pháp Luân Công cho người dân

Song song đó, các học viên thu thập chữ ký thỉnh nguyện gửi đến Liên Hợp Quốc, chính phủ các nước, và các tổ chức nhân quyền quốc tế, nhằm kêu gọi công lý và chấm dứt cuộc bức hại. Nhiều buổi kháng nghị ôn hòa được tổ chức trước các đại sứ quán, lãnh sự quán Trung Quốc và tại các quảng trường lớn. Dù dưới nắng nóng hay giá lạnh, họ vẫn lặng lẽ ngồi thiền, giơ biểu ngữ, thể hiện tinh thần hòa ái và bền bỉ của người tu luyện.

Xây dựng kênh truyền thông độc lập

Nhằm phản ánh sự thật mà các kênh báo chí nhà nước Trung Quốc che giấu, học viên Pháp Luân Công đã thành lập nhiều cơ quan truyền thông độc lập như The Epoch Times – hiện nay đã trở thành một trong những hãng tin lớn nhất tại Mỹ, như New Tang Dynasty Television (NTD), Sound of Hope Radio và các trang web quốc tế khác. Những kênh truyền thông này đã trở thành nguồn tin độc lập, đưa tin trung thực về Pháp Luân Công, tình hình nhân quyền, cũng như các vấn đề xã hội và văn hóa tại Trung Quốc.

Tổ chức các hoạt động cộng đồng

Khắp nơi trên thế giới, đặc biệt tại các thành phố lớn như New York, Toronto, Paris, Sydney, Đài Bắc, các học viên Pháp Luân Công tổ chức diễu hành, mít-tinh, thắp nến tưởng niệm những học viên đã mất vì bị bức hại, v.v. nhằm nâng cao nhận thức của người dân thế giới về vấn đề vi phạm nhân quyền đối với Pháp Luân Công. Những sự kiện ấy không chỉ là lời kêu gọi công lý mà còn là dịp để lan tỏa giá trị phổ quát của “Chân–Thiện–Nhẫn” đến với cộng đồng quốc tế.

Lễ thắp nến tưởng niệm những học viên bị bức hại đến chết.
Hàng ngàn học viên Pháp Luân Công tham gia diễu hành
Hàng ngàn học viên Pháp Luân Công tham gia diễu hành

Hoạt động nghệ thuật – văn hóa

Bên cạnh các hình thức nêu trên, để thể hiện câu chuyện về đức tin của mình, các học viên Pháp Luân Công còn vận dụng các hình thức nghệ thuật khác nhau như múa cổ điển Trung Hoa, âm nhạc, phim ảnh và hội họa. 

Trong lĩnh vực phim ảnh, đã có nhiều bộ phim điện ảnh, phim tài liệu, phim ngắn v.v. được các học viên biên kịch, đạo diễn và sản xuất để kể lại câu chuyện của Pháp Luân Công, về vẻ đẹp của “Chân-Thiện-Nhẫn”, về những thực tế đau thương họ đã phải trải qua trong cuộc bức hại của ĐCSTQ; qua đó truyền cảm hứng cho công chúng về sự thiện lương, lòng can đảm và đức tin.

Năm 2006, các học viên tại Hoa Kỳ đã thành lập Đoàn Nghệ thuật biểu diễn Thần Vận (Shen Yun Performing Arts). Các tiết mục của Thần Vận, bao gồm múa cổ điển Trung Hoa kết hợp với nhạc giao hưởng, không chỉ tôn vinh vẻ đẹp của văn hóa truyền thống mà còn truyền tải thông điệp về đức tin, thiện tâm và phơi bày sự thật về cuộc đàn áp đang diễn ra tại Trung Quốc. Ngày nay, Shen Yun đã biểu diễn tại hàng trăm thành phố trên thế giới, trở thành một hiện tượng nghệ thuật toàn cầu, được khán giả quốc tế đánh giá cao về cả giá trị tinh thần lẫn nghệ thuật.

Đoàn Nghệ thuật Thần Vận được đón nhận tại các nhà hát lớn trên khắp thế giới

Nhiều học viên Pháp Luân Công còn là chuyên gia trong lĩnh vực hội họa hay điêu khắc. Họ đã sử dụng các thủ pháp hội họa cao cấp như sơn dầu tả thực hay điêu khắc để tạo ra bộ sưu tập “Chân-Thiện-Nhẫn” gồm nhiều tác phẩm lay động lòng người, xoay quanh chủ đề về sự kiên cường, thiện tâm của người tu luyện, hay sự thật tàn khốc của cuộc bức hại v.v. Các buổi triển lãm nghệ thuật “Chân–Thiện–Nhẫn” được người dân tại nhiều quốc gia trên thế giới quan tâm và đón nhận.

Triển lãm nghệ thuật “Chân-Thiện-Nhẫn”

Cho dù bị đàn áp khốc liệt suốt hơn hai thập kỷ, các học viên Pháp Luân Công vẫn kiên trì giữ thái độ ôn hòa và bất bạo lực. Thay vì đáp lại sự bức hại bằng thù hận, họ chọn cách dùng lòng thiện để nói lên vẻ đẹp của “Chân-Thiện-Nhẫn”, phơi bày sự bất công mà họ đang phải gánh chịu; dùng nghệ thuật để kết nối con người, giúp nhiều người qua đó có thể hiểu đúng về Pháp Luân Công và nhìn rõ bản chất tàn ác của cuộc đàn áp.

Tất cả những hành động ấy không nhằm mục đích làm chính trị, mà chỉ đơn thuần là lời kêu gọi lương tri, với hi vọng thế nhân có thể phân biệt rõ thiện-ác, phân biệt rõ đúng-sai, để cứu lấy những con người vô tội vẫn đang chịu giam cầm, tra tấn, thậm chí mất đi sinh mệnh dưới ách độc tài của ĐCSTQ.

Những câu hỏi thường gặp

Hành động của học viên Pháp Luân Công

Xem thêm