Ở trường học, sách giáo khoa sinh học dạy rằng con người là do loài vượn người tiến hóa mà thành. Biết bao thế hệ đã ngây thơ tin như thế. Không chỉ vậy, Các-Mác còn đề cao tinh thần đấu tranh, coi đấu tranh là hạnh phúc. Và rồi rất nhiều thế hệ cũng lại sống theo tinh thần đấu tranh như thế. Còn nhiều điều sai khác nữa mà nhiều thế hệ đã mắc phải.
Tôi cũng vậy.
Cho đến ngày đọc cuốn Thiên cổ kỳ thư “CHUYỂN PHÁP LUÂN” của Đại sư Lý Hồng Chí, tôi mới vỡ òa ra…
Tôi thấy tiếc vì mình đã tin sai và sống sai như thế. Nhưng tôi cũng mừng vì mình đã may mắn biết được sự thật và biết sai để sửa, trong khi rất nhiều, rất nhiều người vẫn đang còn trong mê như tôi trước đây. Thế là tôi lấy giấy bút, viết một mạch bài thơ “TA LÀ AI?”
Bài thơ: Ta là ai?
Ta từng tin tổ tiên xưa là khỉ
Để sinh tồn tranh thực tựa quần ngư *
Tin ở đời kẻ mạnh được yếu thua
Để phát triển cần luôn luôn tranh đấu…
Tháng năm trôi nhiễm bao nhiêu thứ xấu
Ta ngỡ mình như Bắc Đẩu, trăng thu
Nếu kiếp này không đắc Thiện duyên tu
Ta vĩnh viễn mê lầm trong tà thuyết
Ta hạnh phúc vì giờ đây ta biết
Sinh mệnh nguyên thánh khiết Thần tạo ra
Tam giới đây vốn không phải quê nhà
Tu Đại Pháp viên mãn về Thiên quốc
Nẻo luân hồi tầng tầng tầng chấp trước
CHUYỂN PHÁP LUÂN như suối nước diệu kì
“Chân-Thiện-Nhẫn” – đường hồi Thiên ta đi
Gột rửa sạch, ta tìm về chân ngã.
Đường tu luyện trùng trùng trùng gian khó
Cơ duyên này vạn cổ đã chờ mong
Khắc đinh ninh lời Sư phụ trong lòng
Thùng thuốc nhuộm, ta ngược dòng viên mãn.
Tác giả: Đông Mai
*Quần ngư tranh thực: đàn cá tranh ăn, tranh mồi.


