Khi lợi ích bị tổn thương hay có nỗi bất bình trong tâm, người ta thường có nhiều cách đối đãi khác nhau: có người vì giữ hoà khí mà chọn im lặng, song cũng có không ít người vì thế mà tranh mà đấu với tâm thái đủ loại. Dù ở tâm thái nào thì họ vẫn là chìm trong đau đớn, phiền não và oán hận… Nhiều người vì oán hận mà đánh mất cả lương tri và huỷ hoại chính mình. Thực ra họ đáng thương hơn là đáng giận. Vậy có cách gì để hóa giải oán hận không?
Trước hết, chúng ta cần tìm hiểu nguyên lai của tâm oán hận.
Có nhiều người vì đố kỵ mà sinh lòng oán hận. Họ luôn so sánh mình với người khác và không muốn ai hơn mình. Khi thấy ai đó thành công, thay vì học hỏi để cải thiện bản thân lại tỏ ra ganh ghét, bực bội, khó chịu, thậm chí còn dựng chuyện nói xấu người ta. Họ tự hành hạ mình bằng sự hơn thua và oán hận, làm mất đi những mối quan hệ quý báu đã từng dày công vun đắp, tự mình làm mọi người xa lánh mình và huỷ hoại giá trị của bản thân.
Cũng không ít người khi lợi ích bị tổn thương mà bất bình, tức tối rồi nảy sinh oán hận, Họ không chịu nổi sự thua thiệt hay mất mát về vật chất cũng như tinh thần. Khi gặp thua thiệt, họ không thể giữ vững được bản thân, tâm họ trở nên bất an, nóng giận. Đôi khi chỉ vì lợi ích nhỏ nhoi mà chẳng trừ một thủ đoạn nào. Cuộc sống của họ quả là địa ngục trần gian.
Khi oán hận, họ đánh mất bản năng tiên thiên, đó là sự thiện lương trong tâm hồn họ,
Oán hận là căn bệnh cực kỳ nguy hiểm. Nếu không biết kiểm soát, theo thời gian nó sẽ sinh sôi, gặm nhấm sự thiện lương tốt đẹp nhất của con người. Khi oán hận gia tăng thì nó giống như một ngọn lửa. Ngọn lửa này sẽ bùng phát biến thành lòng hận thù và có thể thiêu rụi hết những gì trân quý nhất, bao gồm cả bản thân họ. Trong gia đình vì oán hận mà cha xa con, vợ lìa chồng, huynh đệ tương tàn. Ngoài xã hội, vì oán hận mà đánh mất lương tri, kẻ tranh người đoạt, chèn ép, tiêu diệt lẫn nhau, thậm chí cướp đi sinh mệnh của nhau. Có thể nói oán hận là căn bệnh nguy hiểm nhất của mọi căn bệnh, nó cướp đi lương tri, nhân phẩm, đạo đức con người, khiến gia đình tan vỡ, xã hội đảo điên.
Oán hận nguy hiểm đến thế, vậy làm thế nào để hoá giải? Có câu nói rằng:
“Hận thù diệt hận thù đời này không thể có Từ bi diệt hận thù là định luật ngàn thu.”
Thực ra, người làm ta tổn thương cũng là người đang đau khổ, Vì vậy hãy đừng nên oán hận. Thay vì oán hận, hãy chọn tha thứ. Sự tha thứ chính là nguồn năng lượng bất tận mang lại hạnh phúc và niềm vui không chỉ cho đối phương mà còn cho cả chính bản thân mình. Hãy thật sự buông xả để cho lòng thêm nhẹ, để không rơi vào bể khổ triền miên, từ đó có thể thanh thản và an vui. Có thể tha thứ chính là sự thiện lương chân chính.

Trong cuộc sống, có nhiều câu chuyện về sự thiện lương đáng để cho chúng ta học hỏi.
Câu chuyện thứ nhất “Người con tha thứ cho cha”
Chuyện kể rằng có một người cha nóng nảy, khi con còn nhỏ thường hay đánh đập, chửi mắng con của mình. Người con lớn lên trong sự tổn thương và oán giận nên trong lòng rất giận và luôn tìm cách xa lánh cha. Nhiều năm sau, khi người cha già yếu bệnh tật, người con đứng trước hai lựa chọn: tiếp tục xa lánh để “công bằng” với nỗi đau cũ hoặc chăm sóc cha bằng sự bao dung. Cuối cùng, anh chọn ở lại chăm cha. Lựa chọn này không phải vì quên hết quá khứ, mà vì anh hiểu rằng giữ oán hận chỉ làm mình đau thêm trên quãng đường còn lại.Trong những ngày cuối đời, hành động của anh làm người cha vô cùng ân hận, ông bật khóc và xin lỗi con mình. Cuối cùng cả hai cha con đều được giải thoát.
Câu chuyện thứ hai “Hai người hàng xóm thù ghét nhau”
Chuyện kể rằng có hai gia đình liền kề nhau có mâu thuẫn rất gay gắt với nhau về vấn đề đất đai. Họ thường cãi vã suốt nhiều năm liền, thậm chí con cái họ cũng bị cuốn hút sâu vào mâu thuẫn và thù ghét triền miên ấy. Thế rồi vào một ngày mưa bão, ngôi nhà của một bên chẳng may bị sập mái, trong lúc nguy khốn không biết xoay sở thế nào thì người hàng xóm mà họ ghét cay ghét đắng ấy lại là người đầu tiên chạy sang giúp đỡ. Người hàng xóm dùng bạt nhà mình sang che mưa, gọi thợ giúp họ sửa chữa nhà cửa mà họ chưa cần nhờ vả. Chỉ một hành động nhỏ, đủ để xoá bỏ bức tường ngăn cách họ bấy lâu nay, ngay sau hôm đó họ bắt đầu chào nhau, nói chuyện và trở thành hàng xóm tốt của nhau

Các câu chuyện kể trên đã minh chứng một điều, thiện lương đôi khi không thay đổi được quá khứ, nhưng có thể chữa lành hiện tại. Oán hận đã trói buộc con người, nhưng thiện lương là chìa khoá vạn năng giúp con người ta hoá giải mọi ân oán. Thiện lương không phải chỉ là sự tha thứ mà còn là con đường giải thoát chính mình.
Tác giả: Chí Thành


