Mục lục
Câu chuyện thứ nhất: “Hòn đá hận thù”.
Chuyện rằng có một người hành khất nọ đến trước cửa nhà của một người giàu có để xin bố thí. Một đồng xu nhỏ hay một miếng bánh vụn, đó là tất cả những gì người ăn xin chờ đợi nơi người giàu có. Nhưng, mặc cho người khốn khổ van xin, người giàu có vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Ðến lúc không còn chịu nổi những lời van xin của người hành khất, thay vì bố thí, người giàu đã lấy đá ném vào con người khốn khổ.
Người hành khất lặng lẽ nhặt lấy hòn đá cho vào bị rồi tự nhủ: “Ta sẽ mang hòn đá này cho đến ngày nhà người sa cơ thất thế. Ta sẽ dùng nó để ném trả lại ngươi”.
Ði đâu, người hành khất cũng mang theo hòn đá ấy. Tâm hồn ông lúc nào cũng tràn ngập sự báo thù.
Năm tháng qua đi, ước nguyện của người hành khất đã thành sự thật. Vì biển lận, người giàu có bị tước đoạt tất cả tài sản và bị tống giam vào ngục. Ngày hôm đó, người hành khất đã chứng kiến cảnh người ta áp giải người giàu vào tù ngục. Nỗi căm hờn sôi sục trong lòng ông đã khiến ông đi theo đoàn người áp tải. Tay ông không rời bỏ hòn đá mà người giàu đã ném vào người ông cách đây mười mấy năm. Ông muốn ném hòn đá đó vào người giàu có đang phải vào tù kia để rửa sạch mối nhục hằng đeo đẳng bên ông.
Nhưng cuối cùng, nhìn thấy gương mặt tiều tụy đáng thương của kẻ đang bị cùm tay, người hành khất thả nhẹ hòn đá xuống đất rồi tự nhủ: “Tại sao ta lại phải mang nặng hòn đá này từ bao nhiêu năm qua? Con người này, giờ đây, cũng chỉ là một con người khốn khổ như ta”.
Mười mấy năm mang nặng hòn đá bên mình – mang theo nỗi hận thù trong tim, chẳng phải người chịu khổ nhiều nhất lại chính là ông – người hành khất đáng thương? Ông đã tự mình làm khổ cả tâm lẫn thân mình mà không hay biết cho đến tận khi tận mắt nhìn thấy người mà ông nuôi hận để báo thù ấy cũng rơi vào cảnh khốn khó, đáng thương như mình thì mới giật mình tỉnh ngộ… Như thế chẳng phải đáng tiếc lắm thay, hối hận lắm thay vì sự thiếu nhẫn nhịn của mình, vì mang cái tâm oán hận không chút nguôi ngoai qua từng ấy thời gian!
Giá như ông có thể đừng nhặt hòn đá ấy, thậm chí trong tâm còn cảm ơn người đã ném hòn đá ấy vào ông vì người ấy đã giúp ông trả được một món nợ nào đó từ đời trước, kiếp trước của mình thì hẳn tâm và thân của ông đều đã được thanh thản, cuộc đời của ông có thể đã thay đổi, có thể đã rẽ sang một con đường khác: bớt nhọc nhằn hơn, và biết đâu còn có được hạnh phúc!
Nhưng dù sao “muộn còn hơn không”. Cuối cùng, ông cũng đã có thể nhẹ lòng mà tha thứ cho người ấy. Có thể những điều tốt đẹp đang chờ đợi ông ở phía trước.
Câu chuyện thứ hai: “Tôi học cách tha thứ từ một đứa trẻ 11 tuổi”
Con gái tôi đã không gặp bố đẻ từ lúc 4 tuổi. Bây giờ con bé đã 11 tuổi. Hồi con gái 2 tuổi, bố nó đã liên lạc với tôi và hỏi rằng liệu tôi có thể cho phép anh ta chấm dứt quyền làm cha để anh ta không phải nộp phụ cấp mỗi tháng được không. Và tôi đã đồng ý…
Tôi chưa bao giờ nói dối con bé về việc bố nó là ai hay đang sống ở đâu… Tôi luôn trả lời mọi câu hỏi của con bé theo cách thích hợp nhất với độ tuổi của nó.
Khi con gái 4 tuổi, bố nó đã liên lạc lại với tôi và nói rằng anh ta được chẩn đoán bị ung thư và muốn gặp con bé. Tôi đã dành ra một ngày và chúng tôi gặp nhau ở công viên. Anh ta đã hỏi xin tôi 2 tiếng, nhưng chỉ ở lại trong 20 phút và chúng tôi không bao giờ nghe tin tức gì về anh ta nữa…
Mùa hè năm nay, chúng tôi có vô tình gặp một vài người quen biết anh ta. Họ cứ nói mãi về việc trông con bé giống những đứa con khác của anh ta đến mức nào. Họ nói thêm rằng anh ta đã ổn định và hiện đã có gia đình.
Tim tôi như thắt lại khi nghĩ đến việc điều này sẽ khiến con gái tôi đau buồn đến mức nào… Tôi đã lập tức ngắt cuộc trò chuyện. Chúng tôi lên xe rời đi, và đó cũng là lúc con gái tôi mỉm cười, nói: “Mẹ… Ông ấy đã biết cách làm bố. Đó là một điều tốt. Con thấy vui cho các con ông ấy”.
Và đó là cách một đứa trẻ 11 tuổi dạy tôi về sự tha thứ.
Sự trong sáng của đức trẻ, cũng chính là sự thiện lương mà bản tính con người mang theo, đã khiến đứa trẻ có thể nhìn nhận sự việc theo chiều hướng tích cực, đã biết nghĩ cho người khác thay vì cảm thấy buồn phiền hay nuôi oán hận trong tâm khi chỉ nghĩ đến cái tôi nhỏ bé của mình. Và nó đã hạnh phúc.
Nỗi lo sợ cho đứa trẻ bị tổn thương của người mẹ đã trở thành vô nghĩa. Không chỉ “quẳng đi” được một gánh nặng trong tâm mà người mẹ còn có được một bài học sâu sắc về sự tha thứ từ cách đối đãi của đứa trẻ thật đáng yêu này.
Kết luận
Cuộc sống con người không thể tránh khỏi những hỉ nộ ái ố… bởi những ân ân oán oán trong bao mối quan hệ đan xen.
Khi ai đó làm chúng ta tổn thương thì nhất định là có căn nguyên, do vậy chúng ta cần bình tĩnh để nhìn nhận sự việc: Phải chăng người ấy đã có hiểu lầm nào đó về mình? Phải chăng lúc trước mình đã vô tình làm điều có lỗi với người ấy? Phải chăng người ấy đang gặp điều bất hạnh hay nỗi khổ tâm nào đó nên không thể có lý trí, v.v.? Nếu chúng ta có thể nghĩ được như thế thì sẽ tự mình kiểm soát được cảm xúc và hành vi của chính mình, cũng có thể chia sẻ để cảm thông và tha thứ cho người ấy. Như thế, mâu thuẫn sẽ không tồn tại. Khi ấy, cả người ấy và bản thân chúng ta đều được tha thứ. Thật tốt biết bao!
Tất nhiên, tha thứ ấy, nói thì dễ nhưng để có thể thật sự làm được thì lại không dễ. Chúng ta cần phải học cách tha thứ.
Người biết tha thứ, người có thể tha thứ cho người khác là người có nội tâm an hòa, có trái tim đủ chân thành, nhẫn nhịn và bao dung.
Học cách tha thứ cho người khác chính là cần tu dưỡng bản thân một cách thiết thực trong cuộc sống thường nhật: nuôi dưỡng những ý nghĩ thiện lương, những cảm xúc tích cực; tu bỏ đi những tâm nóng giận bất bình, tâm tranh đấu hơn thua, tâm ganh tị tật đố, tâm ích kỷ vị tư… Tuy rằng việc tu bỏ đi những thứ này sẽ hao tâm, tổn sức, sẽ có thể cảm thấy như tự mình đang cắt xẻo đi chính tâm can mình. Tuy nhiên, điều mà chúng ta nhận được sẽ là tốt đẹp phi thường: tâm hồn rộng mở, đạo đức thăng hoa, giá trị của bản thân được nâng cao, toàn bộ cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn. Chẳng phải đó cũng là mong muốn đích thực của mỗi chúng ta trong cuộc sống?
Khai Huệ.


