
Từ thuở xa xưa, trong các thần thoại cổ, Diêm Vương thường nói một câu rằng: “Diêm Vương định ngươi chết lúc canh ba, há có thể sống đến canh năm chăng?” Ý rằng mạng người vốn do Trời an bài, chẳng phải sức phàm tục có thể xoay chuyển được.
Trong cổ thư “U Minh Lục”, có chép một truyện nhỏ rằng:
Thuở Trần Phàn còn hàn vi, một lần ông ra ngoài, ghé nghỉ tại nhà Hoàng Thân. Đêm ấy, vợ của Hoàng Thân lâm bồn sinh nở, song Trần Phàn chẳng hề hay biết.
Đêm khuya, bỗng nghe tiếng gõ cửa vang lên. Chờ một lúc lâu mới nghe thấy người trong nhà nói:
“Trong nhà có người rồi, chớ vào cửa trước, hãy vòng ra cửa sau mà đến.”
Không lâu sau, người gọi cửa quay lại. Người trong nhà hỏi: “Ngươi đã thấy đứa bé chăng? Là trai hay gái? Tên chi? Thọ mạng bao lâu?”
Người ngoài cửa đáp: “Là một nam hài, tên A Nô, thọ được mười lăm niên.”
Người trong nhà lại hỏi: “Vậy nó sẽ chết ra sao?”
Người ngoài cửa đáp rằng: “Sau này giúp người xây nhà, ngã xuống mà vong.”
Trần Phàn nghe thấy, trong lòng bán tín bán nghi. Mười lăm năm sau, khi Trần Phàn đã nhậm chức Thái thú Dự Chương, ông bèn sai người tra xét chuyện xưa. Quả nhiên, đứa trẻ tên A Nô thuở ấy, nay đã chết do ngã từ xà nhà xuống khi giúp người xây cất.
(Trích “U Minh Lục”)
Đông Mai (dịch từ https://www.zhengjian.org/node/264918)


