“Đói bụng, tôi đi nhặt phấn hoa thông; khát nước, tôi uống nước suối; thỉnh thoảng, tôi lang thang từ sau núi ra trước núi.
Trên sườn dốc đầy nắng, cỏ mềm mọc dày như vải dệt; mệt mỏi, tôi ngủ, có hươu và nai làm bạn.“
“Trong núi” của Lữ Tông – nhà thơ đời Đường – phác họa bức tranh cuộc sống của một ẩn sĩ thanh cao, thoát ly trần thế. Ông lão trên núi không ham muốn, dục vọng, nương tựa vào thiên nhiên, sống trong thế giới thanh bình, trong sáng.

“Đói bụng, tôi đi nhặt phấn hoa thông; khát nước, tôi uống nước suối; thỉnh thoảng, tôi lang thang từ sau núi ra trước núi.”
Bài thơ không giải thích danh tính của ông lão là do chính nhà thơ viết ra, là một ẩn sĩ tình cờ gặp trên núi hay là cuộc sống lý tưởng mà ông hằng mong ước. Đói thì hái hoa thông, khát thì uống nước suối, mọi cử chỉ đều tùy nghi tự tại, chỉ là đôi khi thong dong dạo từ sau núi ra trước núi – tất cả những điều ấy đều toát lên một phong thái thoát tục, chẳng chút bụi trần.
Bài thơ không miêu tả cụ thể diện mạo của ông lão. Cách viết “bất tả kỳ hình” (không tả hình dáng) này lại ngầm hợp với ý niệm “vong hình nhập đạo” (quên đi hình hài để nhập vào đạo). Trong núi không gương soi, lẽ tự nhiên cũng chẳng cần soi chiếu lại thân mình; còn những việc ông lão làm hàng ngày, nhà thơ không miêu tả. Người xưa sống ẩn dật trong núi rừng, chủ yếu là thiền định và tu hành như một thói quen hàng ngày. Trạng thái tự tại “bất sự sinh kế” (không màng sinh kế) này có lẽ chính là trạng thái của ông lão trong bài thơ.
“Trên sườn dốc đầy nắng, cỏ mềm mọc dày như vải dệt; mệt mỏi, tôi ngủ, có hươu và nai làm bạn.”
Cỏ trên sườn nắng mềm mại như tấm vải dệt. Ông lão nằm trên bãi cỏ và chợp mắt, con hươu lặng lẽ bên cạnh. Con hươu hiền lành thường là biểu tượng của sự trường thọ và thái hòa. Thoạt nhìn, tưởng chừng như một cuộc sống yên bình, nhàn nhã. Nhưng nếu suy nghĩ sâu xa, người dân sống trên núi phải đối mặt với những vấn đề như tuyết mùa đông lạnh giá, thiếu lương thực, thú dữ. Thế nhưng bài thơ không miêu tả hay đưa ra lời giải thích nào cho nghịch cảnh ấy.
Nếu trong điều kiện như vậy mà ông vẫn có thể giữ tâm thế bình thản thì chỉ có một lời giải thích: ông lão nhất định là người tu luyện.
Cuộc sống của ông lão không bị xáo trộn, không lo lắng về tài sản, không bị ám ảnh bởi được mất nên vô ưu, thong dong tự tại. Hoa núi nở rộ, có đàn hươu đi cùng. Sự thuần khiết và yên bình này thực sự khiến người ta khao khát.
Lý do khiến con người gặp rắc rối phần lớn là do chấp trước: nỗi sợ không đạt được điều mình muốn, và nỗi sợ mất đi những gì mình đang có. Nếu không cố tình theo đuổi những thứ không thuộc về mình và để thuận theo tự nhiên thì có thể bạn sẽ tìm được phút giây bình yên như ông lão trên núi.
Tuy nhiên, trên thế giới này, lòng người nhất định truy cầu vạn vật, dục vọng và lo lắng khó có thể loại bỏ hoàn toàn – đây là trạng thái bình thường của cuộc sống.
Hiện nay, Pháp Luân Đại Pháp đang được hồng truyền khắp thế giới. Chỉ khi một người tu luyện có thể buông bỏ được những chấp trước của con người thì mới có thể thăng hoa và đề cao. Cuộc sống ở vùng núi tuy không có lo toan nhưng lại thiếu cơ hội để tu luyện. Nhiều người tu hành trong núi đã đến nhân gian để tìm Phật Pháp. Chúng ta cũng nên trân trọng cơ duyên hiếm có này.
Kỳ Mỹ (dịch từ: https://www.zhengjian.org/node/299629)


