Nhẫn là một đức tính đáng quý của con người. Một người có thể nhẫn nhịn ngay cả khi bị đối xử bất công, bị làm tổn thương hay bị hiểu lầm là thể hiện một nội tâm sâu sắc, chứa đầy tình yêu thương và sự vị tha cao cả. Nhẫn cũng là cảnh giới của bậc thánh hiền. Những câu chuyện về đức Nhẫn thường khiến người ta cảm động và khởi sinh ý nguyện hướng thiện. Dưới đây là những câu chuyện như thế.
Mục lục
Câu chuyện thứ nhất: Nhẫn nhịn bởi yêu thương
Vào một buổi chiều yên ả, ánh nắng chiếu rọi khắp trên sân. Hai cha con ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế. Cậu con trai với khuôn mặt khôi ngô tuấn tú đang ngồi đọc báo. Người cha già lặng lẽ ngồi bên cạnh. Bỗng có một con chim sẻ bay xuống bãi có gần đó. Người cha nhẹ nhàng hỏi:
“Đó là con gì?”.
Nghe thấy cha hỏi, cậu con trai nhìn xuống đám cỏ xanh, thản nhiên đáp: “Là một con chim sẻ”. Sau đó, cậu ta tiếp tục nhìn xuống tờ báo. Người cha nhìn con chim sẻ, sau đó đưa mắt nhìn những ngọn cỏ đung đưa trên thảm cỏ, trầm tư, rồi lại hỏi tiếp:
“Đó là con gì?”.
Lúc này, cậu con trai nhíu mày, tỏ thái độ khó chịu: “Cha, con vừa nói với cha rồi, là một con chim sẻ”. Rồi người con trai lại tiếp tục đọc tờ báo đang cầm trên tay. Con chim sẻ bay lên rồi lại bay xuống, sau đó lại dừng lại ở đám cỏ cáсh đó không xa, người cha đưa mắt nhìn theo.
Người cha nhìn vào con chim sẻ, tỏ vẻ hiếu kỳ, nghiêng người ngắm nghía, hỏi tiếp:
“Đó là con gì?”.
Cậu con trai gấp tờ báo lại, tỏ rõ sự không hài lòng: “Một con chim sẻ. Cha! Nó là một con chim sẻ”.
Sau đó, người cha dùng tay chỉ vào con chim sẻ, đánh vần từng câu từng chữ một. Người con trai tỏ vẻ tức giận, nhìn chằm chằm về hướng người cha. Người cha già không nhìn vào cậu con trai của mình, vẫn thản nhiên hướng ánh mắt về phía con chim sẻ, ngập ngừng rồi hỏi:
“Đó là con gì?”.
Người con trai giờ đây đã không thể bình tĩnh được nữa: “Rốt cuộc, cha muốn làm gì? Con đã nói nhiều lần rồi, đó là một con chim sẻ, lẽ nào cha nghe không hiểu ư?”.
Người cha không nói thêm gì nữa, liền đứng dậy. Người con trai không thể hiểu nổi, bèn hỏi: “Cha đi đâu vậy?”. Người cha xua tay, ra hiệu cho người con trai đừng đi theo, một mình bước vào trong phòng.
Con chim sẻ bay đi, nắng chiều vẫn thế, dịu ngọt và ấm áp, riêng người con trai bực bội, ném tờ báo đi, thở dài một mình.
Một lúc sau, người cha quay lại, cầm một cuốn sổ trên tay. Ông ngồi xuống và lật trang sáсh, sau đó đưa cho đứa con trai của mình, ông chỉ vào một đoạn văn và nói:
“Con hãy đọc đi”.
Đó là những dòng chữ đầy kỷ niệm: “Hôm nay, tôi và đứa con trai ba tuổi chơi trong công viên, một con chim sẻ đậu xuống cạnh chúng tôi. Cậu con trai của tôi đã hỏi tôi 21 lần: “Cha ơi, đó là con gì?”. Tôi đã trả lời thằng bé 21 lần: “Đó là con chim sẻ. Con trai tôi lại hỏi một lần nữa, tôi ôm thằng bé và cười hạnh phúc, tôi kiên nhẫn trả lời và giải thích cho thằng bé, tôi cũng không thấy phiền phức chút nào cả. Chao ôi, thằng bé thật là đáng yêu!”
Sau khi đọc xong, người con trai gấp cuốn sổ lại, trong lòng cậu ta cảm thấy vô cùng xấu hổ, cố ngăn cho dòng nước mắt đừng rơi. Cậu mở rộng vòng tay, ôm chầm lấy người cha già bên cạnh. Hóa ra, người cha không hề già nua và hồ đồ, chỉ là khi nhìn thấy con chim sẻ, người cha nhớ lại ký ức đẹp với cậu con trai ngày nhỏ, nên đã cố tình hỏi đi hỏi lại câu hỏi như vậy.
Khi còn nhỏ, cậu con trai vô cùng hiếu kỳ và tò mò về những điều mới lạ. Giờ đây khi cậu đã lớn khôn, không còn suốt ngày hỏi cha 1001 câu hỏi về thế giới xung quanh. Bây giờ, cậu ta chỉ biết cúi đầu đọc báo, không còn quan tâm và “dựa dẫm” vào người cha bên cạnh như thời ấu thơ nữa.
Trải qua năm tháng cuộc đời, cha mẹ chúng ta rồi cũng sẽ già đi, mái tóc đen dần chuyển thành màu trắng, sức khỏe cũng giảm sút, không còn nhiều “sức mạnh” để che chở cho con cái như ngày ta còn thơ bé. Thế nhưng, có một điều không thể thay đổi, đó chính là tình yêu và sự hy sinh mà cha mẹ dành cho con cái. Dù con cái đối xử ra sao, cha mẹ vẫn luôn yêu thương, bao dung và nhẫn nại.
Có thể thấy rằng một người có thể nhẫn nhịn là bởi trong tim họ luôn chứa đầy yêu thương và vị tha. Sự nhẫn nhịn có sức cảm hóa, làm cho các mối quan hệ luôn hài hòa, êm thấm, làm cho cuộc sống trở nên ngọt ngào và tốt đẹp hơn.
Câu chuyện thứ hai: Nhẫn nhịn thể hiện cảnh giới tư tưởng của bậc thánh hiền
Ngày xưa, một hiền nhân là chủ của một gánh hát sân khấu, đã đi lang thang khắp thế giới cùng với những đệ tử của ông để tìm những người có duyên tiền định bằng cách sử dụng những bài ca và những điệu vũ. Một ngày nọ, họ đến một thị trấn của vùng đồng bằng trung tâm Trung Quốc và quyết định ở đó một thời gian.
Rồi một hôm, người vợ của hiền nhân chủ gánh hát này đi chợ mua một vài khung dây thép mỏng và rẻ ở một cửa hàng tạp hóa. Bà ta mua nhiều những khung dây hơn khả năng mà bà có thể mang về bằng hai tay. Vì thế người chủ tiệm và người phục vụ giả vờ giúp bà xếp các khung dây trong tay bà và trước ngực, nhưng cùng lúc đó họ đã lấy cắp ví tiền của bà. Có một cậu trai trong gánh hát tên là Lương. Cậu ta khoảng 20 tuổi và rất tài năng. Cậu ta xuống phố muộn vì nguyên nhân gì đó và chứng kiến tình cảnh người vợ của thầy. Cậu chạy vội đến giúp vợ thầy mình với những cái khung dây đó.
Khi người phục vụ cửa hàng nhìn thấy cậu trai đang mệt nhọc vất vả, anh ta liền thấy một cơ hội khác để lấy cắp. Khi anh ta xếp các khung dây vào tay Lương, anh ta đồng thời cho tay mình vào túi của Lương. Tuy nhiên, Lương nhanh chóng sử dụng một tay của mình để giữ lấy tay của người phục vụ và hỏi anh ta với một giọng thấp rằng liệu có phải anh ta đã ăn cắp túi tiền của người phụ nữ theo cách này không. Người phục vụ cửa hàng khiếp sợ. Anh ta không biết làm gì và nói với người chủ tiệm: “Cậu ta biết rồi. Chúng ta phải làm sao đây?”
Lương nói: “Là một thương nhân, anh nên làm ăn đàng hoàng. Người phụ nữ đó có cả bố mẹ và con cái cần được chăm sóc, và bà ta cần tiền. Cách làm tiền của anh thật là rất bẩn thỉu. Nếu anh muốn tiền, tôi có thể cho anh tiền của tôi, nhưng anh cần phải trả lại cái ví tiền cho bà ta.”
Người chủ tiệm cười thầm. Ông ta mở túi của Lương và tìm thấy 1000 Wen (đơn vị tiền Trung Quốc cổ) trong đó. Ông ta nói: “Chính là nhà ngươi đã lấy cắp tiền của người phụ nữ, và nhà ngươi nên trả lại tiền cho bà ta.” Sau đó ông ta la to lên: “Bắt lấy trộm! Bắt lấy trộm!”
Đối diện với người chủ tiệm tham lam và hèn mọn, Lương không biết nói gì. Mọi người xúm lại và đánh Lương dữ dội. Người chủ tiệm nhờ những người đồng lõa trói chặt Lương lại. Họ bắt Lương phải uống ba bình cồn. Sau đó họ dẫn Lương đến vị chủ gánh hát, buộc anh ta phải quỳ xuống và nhờ người canh gác. Mọi người chế nhạo và chửi rủa Lương.
Những người làm việc cùng trong gánh hát đã không biết sự thật và họ hùa theo với vợ người thầy, cũng khiển trách Lương. Lương lặng thinh và quỳ gối trong nhiều ngày. Suốt thời gian đó, thầy cậu ta đi ngang qua cậu ta nhiều lần và không nhìn cậu ta hay nói một lời nào.
Không biết bao nhiêu ngày đã trôi qua, Lương vẫn quỳ ngoài cửa, chịu đựng gió mưa, nắng rát và những lời bàn tán. Tuy nhiên, Lương không phàn nàn và cũng không căm giận, và cậu vẫn lặng thinh với tất cả những gì cậu ta nghe thấy.
Một đêm khuya nọ, thầy cậu ta đến bên cậu, cởi dây cho cậu, cười và nói: “Ta biết tất cả. Con đã vượt qua thử thách.” Vào lúc đó, Lương tràn ngập nước mắt và cảm ơn người thầy vì sự dạy dỗ nghiêm khắc mà bao dung ấy.
Chẳng phải cậu đã vượt lên khỏi tư duy và cách hành xử thông thường của con người, chẳng phải cậu đã đắc Đạo?
Kết luận:
Nhẫn là thành quả của một quá trình tu bỏ những nhân tâm bất hảo như nóng giận, bất bình, tranh đấu, hơn thua… Khi Nhẫn đã trở thành tự nhiên thì người ta sẽ có thể tìm thấy được niềm vui và sự bình an trong chính sự Nhẫn ấy. Cảnh giới cao nhất của Nhẫn chính là từ bi – là cảnh giới của bậc thánh hiền.
Bao Dung (t/h)


