Điều đáng giá nhất trong cuộc đời là gì?

Điều đáng giá nhất trong cuộc đời là gì?

Người ta thường mong ước có sự nghiệp vẻ vang, có tiền tài, địa vị, gia thất trọn vẹn, ấm êm… rồi ra sức phấn đấu vì cho rằng đó là hạnh phúc. Tuy nhiên, điều mỗi người thật sự cần coi trọng là gì?

Giả sử điều được coi trọng là địa vị, danh vọng?

Rất có thể người ấy sẽ phải ôm hận suốt đời hoặc có thể phải vướng vào vòng lao lý, cuối cùng chẳng còn được gì. Tại sao?

Nếu người ấy không đạt được mong ước sau khi “khổ tâm, lao tứ”, mất bao tiền bạc luồn lách cửa sau thì chẳng phải người ấy sẽ ôm hận?

Còn nếu mong ước ấy được thực hiện, người ấy trở thành ông to bà lớn nào đó, bên cạnh việc người ấy phải nịnh trên, nạt dưới – chuốc hận từ những người khác, thì người ấy có thể vì “chiếc ghế” của mình, hoặc lạm dụng “chiếc ghế” của mình mà làm điều sai trái, và vì thế mà rơi vào vòng lao lý, đánh mất tất cả. Về phương diện này thì đã có quá nhiều tấm gương làm bài học, ví dụ điển hình như những sai phạm, vi phạm trong đợt phòng, chống dịch Covid-19 đã khiến không ít quan chức, cán bộ, nhân viên mất chức và phải vào nhà lao, chịu cảnh gièm pha, nhục mạ của người đời…

Còn với một người coi tiền của là quan trọng nhất thì sẽ thế nào?

Rất có thể người ấy sẽ mất hết tất cả tình cảm gia đình, thậm chí là mất hết tình người.

Những chuyện như anh em vì đất đai mà đâm chém nhau, đưa nhau ra trước tòa; con cái vì tiền bạc, tài sản mà lừa gạt rồi giết chết cha mẹ, người thân cũng không còn là điều hiếm gặp trong xã hội.

Đương nhiên, cái giá mà họ phải trả vì những tội lỗi do bản thân họ gây ra không chỉ là những tổn hại trong cuộc sống và tương lai của chính bản thân họ mà còn góp phần làm băng hoại đạo đức toàn xã hội.

Có thể thấy, tiền tài, danh vọng hay địa vị không phải lúc nào cũng đem lại những điều tốt đẹp. Trái lại, khi người ta không đủ thanh tỉnh thì chính những thứ đó có thể sẽ làm chủ người ta, khiến bản thân người ta không còn kiểm soát được chính mình, từ đó có thể có những hành vi bất tri giác mà dẫn đến những hậu quả vô cùng đáng tiếc.

Vậy coi trọng điều gì mới là tốt đẹp nhất, mới thực sự có thể đem lại hạnh phúc và cuộc sống an lành, sung sướng?

Có một câu chuyện như thế này.

Vào thời Đức Phật Thích Ca Mâu Ni còn tại thế, có một vị cư sĩ tại gia tên là Mân Đồ, sống trong thành Bạt Đề. Trong nhà vị cư sĩ này tiền bạc châu báu dồi dào, muốn tiêu gì có nấy. Khi mọi người trong thành có bất kỳ nhu cầu gì, ông đều chu cấp cho họ đầy đủ.

Kho lúa nhà ông lúc nào cũng đầy ắp. Vợ ông nấu cơm cho binh sĩ và các vị khách cùng những người khất thực đến từ bốn phương ăn mà vẫn không vơi. Con trai của ông dùng hai nghìn lượng bạc cấp cho binh sĩ và ban phát cho những người ăn mày ở bốn phương mà trong nhà vẫn giàu có. Ruộng nhà ông cho ra rất nhiều thóc lúa, mỗi mùa vụ nhà ông đều bội thu. Nô bộc trong nhà cũng được gia đình ông đối xử tử tế.

Tất cả những người trong nhà cư sĩ Mân Đồ, ai ai cũng đều thể hiện ra phúc đức của bản thân.

Chính cư sĩ Mân Đồ cũng không hiểu được vì sao gia đình ông lại có phúc lớn hơn người như vậy. Ông liền tìm đến hỏi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.

Đức Phật Thích Ca Mâu kể cho cư sĩ Mân Đồ nghe một câu chuyện:

Thời xa xưa, ở trong thành Vương Xá có một người thợ dệt vải. Một hôm, người thợ dệt vải đang cùng vợ, con cái, nô bộc và người hầu sắp sửa dùng cơm thì có một người ăn mày đến khất thực. Cả nhà họ ai cũng muốn lấy phần ăn của mình để cho người ăn mày ấy. Người ăn mày thấy vậy liền nói: “Chỉ cần mỗi người bớt một chút thức ăn thôi thì các người không phải chịu đói mà tôi cũng được no”.

Mọi người lập tức làm theo. Cả nhà không biết người ăn mày này chính là vị Bích Chi Phật. Bích Chi Phật vừa ăn xong, liền bay lên trên không trung, hiện ra đủ các loại thần thông biến hóa. Cả nhà người thợ dệt đều vô cùng mừng rỡ. Sau khi họ qua đời, cả nhà họ đều được về cõi trời.

Phật Thích Ca Mâu Ni nói: “Cả nhà họ chính là đời trước của cả nhà ông. Bởi vì phúc đức vẫn còn, chưa dùng hết nên đời này, cả nhà ông lại được phúc lớn như thế”.

Cư sĩ Mân Đồ nghe xong thì đã hiểu được nhân quả kiếp trước, cũng từ đó ông càng coi trọng việc hành Thiện, tích đức hơn.

Qua câu chuyện, có thể thấy rằng: Điều đáng coi trọng nhất trong cuộc đời của một người để được giàu có và hạnh phúc chính là Đức.

Người xưa từng nói: “Có đức mặc sức mà hưởng”.

Có Đức, bạn làm ăn sẽ chân chính, do vậy bạn sẽ có được chữ Tín, có cơ hội làm ăn phát đạt và bạn sẽ có cuộc sống vinh hoa, phú quý.

Có Đức, bạn sẽ nhẫn nhịn và bao dung với người khác ngay cả khi người ta đối xử không tốt với bạn nên bạn sẽ không bị ai oán hận – không có kẻ thù, và bạn sẽ được sống thanh thản, bình yên.

Có Đức, bạn đối đãi với mọi người đều tốt, bạn sẽ có danh thơm, được mọi người tin tưởng, yêu quý, tôn trọng, và bạn sẽ có đời sống tình cảm, tinh thần ấm áp.

Có Đức, bạn sẽ hay làm việc Thiện – bạn sẽ có thể tích phúc đức và bạn sẽ nhận được phúc báo – không chỉ cho bản thân bạn mà còn cho con, cho cháu của mình.

Tích Đức, hành Thiện không bao giờ là đủ và cũng không bao giờ là quá muộn

Hành Thiện là một loại hạnh phúc. Khi trao yêu thương, chắc hẳn bạn sẽ có được cảm giác ấm áp bởi hành vi chứa đầy lòng nhân ái của chính bạn trong đó.

Bạn có thể làm những việc tốt, việc Thiện từ nhỏ đến lớn, từng chút từng chút mỗi ngày. “Năng nhặt chặt bị”, “Tích tiểu thành đại”, đến một ngày không xa nào đó, chắc chắn bạn sẽ được hưởng trái ngọt từ hạt giống Thiện lương, trọng Đức trong tâm hồn của bạn – như vị cư sĩ Mân Đồ trong câu chuyện ở trên.

Trí Huệ

Bài viết liên quan
Xem thêm