Điều chờ đợi phía sau sự thật thà

Điều chờ đợi phía sau sự thật thà

Hiện nay, các giá trị đạo đức truyền thống ngày càng bị xem nhẹ, thậm chí là bị đảo ngược. Người ta coi cái xấu thành cái tốt, coi cái sai thành cái đúng. Ví như có không ít người cho rằng: “Thật thà ăn cháo, láo nháo ăn cơm”. Tuy nhiên, giá trị thật của một con người được đánh giá bằng sự chân thành và thiện lương của người ấy. Cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn chính bởi những con người như thế. 

Sự trung thực, thật thà có thể giúp người ta gặt hái được thành công ngoài sự mong đợi. Câu chuyện dưới đây hẳn sẽ khiến bạn mỉm cười và ghi nhớ mãi.

Câu chuyện Hạt giống không nảy mầm

Thuở xưa có một ông vua cao tuổi mà không có con cái nên muốn tìm người nối ngôi. Vua ra lệnh phát cho mỗi người dân một thúng thóc về gieo và giao hẹn: Ai thu được nhiều thóc nhất sẽ được truyền ngôi và ai không có thóc sẽ bị trừng phạt.

Ở làng nọ có chú bé mồ côi cha mẹ tên là Chôm. Cậu cũng đi nhận thóc về và cố chăm sóc mà không một hạt thóc nào nảy mầm. Đến vụ thu hoạch, mọi người chở thóc về kinh đô thu nộp cho nhà vua. Chôm lo lắng, đến trước vua quỳ tâu:

– Tâu bệ hạ! Con không làm sao cho thóc của người nảy mầm được.

Mọi người sững sờ trước lời thú tội của Chôm, phen này sẽ bị phạt nặng. Tuy nhiên nhà vua đã đỡ chú bé dậy, ôn tồn nói:

– Trước khi phát thóc giống, ta đã cho luộc kĩ rồi. Lẽ nào chúng còn nảy mầm được sao? Những xe thóc đầy ắp kia đâu phải thu được từ thóc giống của ta.

Rồi nhà vua dõng dạc tuyên bố:

– Trung thực là đức tính quý nhất của con người. Ta sẽ truyền ngôi cho chú bé trung thực và dũng cảm này.

Sự thật thà và can đảm của cậu bé Chôm đã được đền đáp xứng đáng. 

Câu chuyện thứ hai mà tôi sắp kể lại phản ánh một thực trạng khác trong xã hội hiện đại. Ở đó người ta mệt mỏi vì tranh đấu, coi trọng sự khôn ngoan và địa vị, coi trọng sự hưởng thụ vật chất trước mắt – những thứ chẳng thể tồn tại bền lâu trong cuộc đời. Còn người chân thật dẫu phải đối mặt với khó khăn nguy hiểm thì cuối cùng vẫn được bình an bởi lẽ Thần Phật luôn bảo hộ những người thiện lương. Đó chính là đạo lý. 

Câu chuyện về Thành Thật

Chuyện kể rằng, trước đây có hai người bạn trẻ tuổi thân thiết, thường ngày đều đối xử tốt với nhau. Một người tên là Thông Minh, người còn lại tên là Thành Thật. Một ngày nọ, hai người bạn lên thuyền đi ngao du cùng nhau.

Nhưng khi họ đang ngồi thuyền trên biển thì gặp phải một cơn bão to gió lớn. Chiếc thuyền mà hai người đang đi đã bị nhấn chìm ngay sau đó. Chiếc thuyền cứu nạn chỉ có một chỗ. Người thanh niên trẻ tuổi tên là Thông Minh vừa nhận thấy tình hình không hay liền nhanh chóng lên thuyền cứu nạn, đẩy người bạn xuống nước.

Người thanh niên tên Thành Thật may mắn gặp đại nạn mà không chết. Anh ta bị sóng biển đẩy đến một hòn đảo nhỏ hoang vắng. Thành Thật hoảng hốt sợ hãi nhưng không còn cách nào khác nên đành phải ngồi trên bờ cát chờ thuyền cứu viện.

Chẳng bao lâu sau, quả nhiên từ xa có một chiếc thuyền cùng với những bản nhạc vui nhộn đi tới. Thành Thật lập tức đứng dậy, nhìn về phía con thuyền đang mở nhạc và vô cùng mừng rỡ vì con thuyền đang tiến về phía hòn đảo hoang vu. Anh nhìn thấy trên chiếc thuyền có một lá cờ đề hai chữ Sung Sướng.

Thành Thật vội gọi to: “Sung Sướng! Sung Sướng! Tôi là Thành Thật đây. Anh hãy cứu tôi với!

Sung Sướng vừa nghe tiếng gọi thì liền đáp trả: “Không thể, không thể! Nếu tôi mà thành thật thì sẽ không thể sung sướng được đâu. Anh hãy nhìn xem, trên thế giới này hỏi có bao nhiêu người bởi vì nói lời thành thật mà được sung sướng, vui vẻ?” Vừa dứt lời, Sung Sướng liền rẽ hướng khác mà đi.

Một thời gian sau, một chiếc thuyền nhỏ gắn tên Địa Vị đi tới. Thành Thật vội gọi to: “Địa Vị! Địa Vị! Tôi là Thành Thật. Anh có thể cho tôi về được không?

Địa Vị vừa nghe, vội chèo thuyền ra xa và quay đầu nói: “Không được, không được! Tôi không thể cho anh lên thuyền của tôi được. Địa vị của tôi đạt được không dễ dàng gì, nếu như có anh thì tôi khó mà giữ vững được địa vị của mình!

Thành Thật vô cùng thất vọng nhìn Địa Vị rời đi, trong lòng tràn ngập nghi hoặc và cảm thấy khó hiểu. Anh ta đành phải ngồi trên bờ cát nơi đảo hoang tiếp tục đợi chờ.

Rất lâu sau lại có một con thuyền nữa đi tới. Thành Thật vừa thấy con thuyền mang tên Cạnh Tranh đến liền hô lớn: “Cạnh Tranh! Cạnh Tranh! Tôi là Thành Thật. Anh có thể cho tôi lên thuyền của anh để về nhà được không?

Cũng như những con thuyền trước, Cạnh Tranh vừa nghe thấy, vội vàng từ chối: “Anh đừng đem phiền toái đến cho tôi. Hiện giờ thế giới cạnh tranh khốc liệt như vậy, tôi nếu mà có anh thì sao cạnh tranh nổi với người ta đây?” Nói dứt lời, Cạnh Tranh lập tức rời đi.

Một lúc sau, đột nhiên trên bầu trời những tia chớp và tiếng sấm sét nổi lên. Cuồng phong cuồn cuộn thổi tới làm sóng biển dâng lên dữ dội. Thành Thật đang ở vào lúc tuyệt vọng nhất thì chợt nghe thấy một âm thanh vừa đôn hậu vừa thân thiết: “Cậu bé! Hãy lên thuyền đi!

Thành Thật nhìn lên thì nhận ra đó chính là ông lão Thời Gian, bèn hỏi: “Vì sao ông lại cứu tôi?

Ông lão Thời Gian mỉm cười đáp: “Chỉ có thời gian mới có thể chứng minh được Thành Thật là quan trọng đến mức nào!

Trên hành trình trở về nhà, ông lão Thời Gian chỉ vào những con thuyền bị sóng đánh lật mà trên đó có chở Thông Minh, Sung Sướng, Địa Vị, Cạnh Tranh rồi trầm mặc nói: “Đã không còn Thành Thật, thì Thông Minh sẽ chỉ làm hại chính mình, Sung Sướng sẽ không được lâu dài, Địa Vị chỉ là thứ giả tạo và Cạnh Tranh cũng sẽ thất bại mà thôi!

Bạn sẽ chọn làm người bạn Thông Minh, Cạnh Tranh, Địa Vị, Sung Sướng hay Thành Thật? 

Cổ nhân có dạy rằng: “Thiện ác hữu báo”, “Gieo nhân nào, gặt quả nấy”.

Cuộc sống là những lựa chọn: thật – giả, thiện – ác, đúng – sai.

Mong bạn sẽ nhận được “Thiện báo” vì sự lựa chọn chân chính của chính bạn. 

Chân Tâm (t/h)

Bài viết liên quan
Xem thêm