Cuộc bức hại toàn diện Pháp Luân Công tại Trung Quốc

Pháp Luân Công là môn khí công-tu luyện Phật gia từng được Nhà nước khen ngợi, người dân thực hành nhiều nhất tại Trung Quốc vào những năm 90. Tuy nhiên kể từ năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã phát động một chiến dịch đàn áp phi pháp, toàn diện, tinh vi đối với Pháp Luân Công. Cuộc đàn áp này vi phạm nghiêm trọng nhân quyền và quyền tự do tín ngưỡng đối với những người tu luyện theo “Chân-Thiện-Nhẫn”.
Xem thêm: Giới thiệu về Pháp Luân Công.
Nhờ thực hành Pháp Luân Công, đông đảo người dân Trung Quốc đã đạt được nhiều lợi ích về sức khỏe, đi kèm với việc đề cao đạo đức, từ đó đem lại sự ổn định cho xã hội. Tuy nhiên, với bản chất độc tài chuyên chế, ĐCSTQ lo sợ bị lung lay quyền lực chính trị nên đã thẳng tay phát động một chiến dịch đàn áp đối với Pháp Luân Công, cũng tương tự như những chiến dịch đàn áp, thanh trừng một số nhóm người bị ĐCSTQ coi là uy hiếp đến quyền lực tuyệt đối của nó, như cuộc thảm sát học sinh-sinh viên tại Thiên An Môn năm 1989, đàn áp người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ, v.v.
Xem thêm: Nguyên nhân cuộc đàn áp Pháp Luân Công.
Năm 1996, ĐCSTQ đã bắt đầu có một số động thái trấn áp Pháp Luân Công như tuyên truyền bôi nhọ trên một vài kênh truyền thông hay bắt giữ phi pháp học viên Pháp Luân Công tại thành phố Thiên Tân khi họ đến tòa soạn báo để phản ánh về bài viết vu khống Pháp Luân Công. Vụ việc này dẫn tới sự kiện thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25/4/1999 của hơn 10.000 học viên Pháp Luân Công tại Bắc Kinh mà ĐCSTQ dán nhãn là “bao vây Trung Nam Hải”, lấy cớ rằng Pháp Luân Công uy hiếp chính trị để phát động cuộc đàn áp chính thức vào ngày 20/7/1999.
Xem thêm: Cuộc thỉnh nguyện ngày 25/4/1999
Cuộc bức hại toàn diện
Chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công bắt đầu từ năm 1999, đến năm 2001 thì leo thang thành một cuộc bức hại trên mọi phương diện và mọi thành phần xã hội, từ người tu luyện cho tới thân nhân, và đến toàn xã hội. Giang Trạch Dân, Tổng Bí thư của Trung Cộng lúc bấy giờ đã chỉ đạo phải “bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính, và hủy hoại thân thể” các học viên Pháp Luân Công. Cuộc bức hại này sử dụng đủ loại phương thức từ đe dọa đến bạo lực để bắt học viên cam kết dừng tu luyện, thậm chí “đánh chết coi là tự sát”, tra tấn tàn bạo những học viên kiên trì với tín ngưỡng của mình.
Những phương thức bức hại tàn khốc
Đối với các học viên Pháp Luân Công
Tiêu huỷ sách và tài liệu
Chính quyền Trung Cộng không cho phép người dân sở hữu sách của Pháp Luân Công cũng như băng hình, bằng tiếng, biểu ngữ, áp phích và các tài liệu khác. Chỉ trong bảy ngày đầu của chiến dịch đàn áp, Chính quyền đã tịch thu 2 triệu cuốn sách của Pháp Luân Công.
Cưỡng bức vô gia cư
Chính quyền Trung Cộng còn vô cớ tịch thu nhà và cưỡng đoạt tài sản của nhiều học viên. Để trốn tránh sự truy bắt của chính quyền, nhiều học viên Pháp Luân Công đã phải bỏ trốn, phiêu bạt khắp nơi với rất ít đồ đạc và phương tiện sinh tồn.
Bức hại tài chính
Trung Cộng tiến hành phạt tiền, cắt lương hưu hoặc sa thải các học viên Pháp Luân Công khỏi công việc của họ. Các thành viên trong gia đình họ cũng thường bị ép phải trả những khoản tiền lớn để hối lộ giới chức nhà tù với hy vọng sẽ giảm bớt sự đau khổ cho các học viên đang bị giam giữ vô cớ.
Cưỡng bức tẩy não
Các Trung tâm tẩy não, hay còn được gọi là Trung tâm cải tạo, được lập ra với mục đích ép buộc các học viên Pháp Luân Công phải từ bỏ đức tin của họ. Các học viên bị buộc phải xem và đọc những tuyên truyền phỉ báng về Pháp Luân Công trong nhiều giờ nhằm mài mòn đức tin. Họ liên tục bị theo dõi và thường xuyên bị tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần.
Đưa vào viện tâm thần
Các học viên Pháp Luân Công khỏe mạnh bị đưa đến các bệnh viện tâm thần; nơi đây họ bị tiêm những loại thuốc không rõ nguồn gốc với liều lượng nguy hiểm. Những thứ này có thể gây ảo giác hoặc làm tổn thương hệ thần kinh.
Nhục mạ, tra tấn
Nỗi thống khổ của những người bị giam cầm gia tăng bội phần vì bị lăng mạ và sỉ nhục. Các học viên trong tù không được phép vào nhà vệ sinh, và các học viên nữ không được phép sử dụng băng vệ sinh khi đến kỳ kinh nguyệt. Một số người bị lột trần và bị làm nhục tại nơi công cộng; một số người khác bị buộc phải “thú nhận tội ác” mà Trung Cộng gán cho họ trước máy quay phim.
Các phương pháp tra tấn thường được sử dụng đối với các học viên Pháp Luân Công là sốc điện, biệt giam, và phơi mình dưới thời tiết khắc nghiệt. Nhiều người sống sót đã kể lại việc họ bị giật bằng dùi cui điện cao thế trong nhiều giờ, gây bỏng da và gây tổn thương các cơ quan nội tạng. Các học viên cũng bị còng tay trong những tư thế khó chịu suốt một thời gian dài.
Bạo hành tình dục
Hàng ngàn trường hợp học viên Pháp Luân Công được ghi nhận bị bạo hành tình dục như cưỡng hiếp tập thể, sốc điện vào bộ phận sinh dục, và cưỡng ép phá thai.
Tại trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia khét tiếng (đã phải đóng cửa vì áp lực quốc tế), lính canh đã lột hết quần áo và nhốt 18 nữ học viên vào phòng giam nam và khuyến khích các tù nhân nam cưỡng hiếp họ. Những người sống sót bị tổn thương nặng nề cả về thể chất và tinh thần.
Bức thực, ép ăn thuốc độc
Khi các học viên Pháp Luân Công phản đối việc giam giữ phi pháp bằng cách tuyệt thực, cai ngục bèn sử dụng biện pháp bức thực. Đường ống được đưa qua mũi vào thực quản, gây ngạt thở và đau đớn dữ dội. Những học viên thường bị bức thực bằng cháo, dung dịch muối, thuốc không rõ nguồn gốc, hạt tiêu nóng, rượu, và thậm chí cả các chất dịch cơ thể.
Các học viên còn bị cho ăn thuốc độc và các loại thuốc không rõ nguồn gốc trong lúc bị giam giữ. Các cai ngục trộn các chất này vào bữa ăn hoặc nước uống của những người bị giam giữ. Sau khi được thả ra, các học viên này có thể đột nhiên ngã bệnh và tử vong.
Giám sát thiết bị điện tử
Điện thoại của các học viên Pháp Luân Công bị nghe lén và các hoạt động trên internet của họ bị theo dõi. Camera giám sát tại các khu vực công cộng và các khu dân cư được dùng để thu hình các học viên đi phân phát thông tin sự thật về Pháp Luân Công hoặc về cuộc bức hại. Lịch sử truy cập Internet, hồ sơ điện thoại, bài đăng trên các phương tiện truyền thông xã hội, và những đoạn băng ghi hình được dùng làm bằng chứng để Trung Cộng trừng phạt các học viên vì đức tin của họ.
Theo dõi
Các tổ dân phố và nhân viên an ninh địa phương được huy động để theo dõi các học viên Pháp Luân Công. Trong những giai đoạn nhạy cảm, chẳng hạn như các sự kiện chính trị lớn ở Bắc Kinh, cảnh sát thường đến tận nhà để đe dọa các học viên và bảo đảm họ không tập trung hoặc phổ biến sự thật về chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công của Trung Cộng.
Đối với gia đình của học viên Pháp Luân Công
Quấy rối
Trung Cộng thường xuyên quấy rối thân nhân của những học viên đã không chịu từ bỏ đức tin của mình. Vợ, chồng và con cái của họ bị theo dõi và sách nhiễu tại nơi làm việc hoặc trường học, còn nhà của họ thường xuyên bị lục soát. Do đó, các thành viên trong gia đình thường cố gắng ngăn cản các học viên Pháp Luân Công tu luyện, dẫn đến sự bất hòa trong gia đình, mâu thuẫn và thậm chí là ly hôn.
Phân biệt đối xử
Thân nhân của các học viên cũng bị phân biệt đối xử tại nơi ở, trường học hoặc nơi làm việc. Nhiều con cái của các học viên trở thành mục tiêu bị bắt nạt, bị kỳ thị ở trường học, thậm chí bị đuổi học. Tương lai của họ, từ học vấn lẫn đường công danh, đều chịu thiệt thòi. Chính quyền cũng sử dụng cảm giác tội lỗi trước hoàn cảnh của con cái của các bậc cha mẹ là người tu luyện để đập tan ý chí tiếp tục tu luyện của họ.
Trẻ em mồ côi
Trong khi hàng trăm ngàn học viên bị bắt, bị tra tấn, bị bắt làm nô lệ trong các trại lao động cưỡng bức, hoặc bị sát hại, thì con cái của họ đã bị bỏ mặc không người chăm sóc, thậm chí phải vào tù cùng cha/mẹ. Trang thông tin điện tử Minghui.org đã ghi nhận gần 900 trường hợp trẻ em (con số thực tế còn lớn hơn rất nhiều) không có cha mẹ, do cha mẹ bị cầm tù hoặc bị thiệt mạng vì nhục hình.
Đối với xã hội
Người dân toàn Trung Quốc cũng phải chịu ảnh hưởng từ cuộc bức hại, bị đầu độc thông qua tuyên truyền một chiều của Trung Cộng nhằm bôi đen Pháp Luân Công. Họ bị hạn chế tiếp cận thông tin trên Internet, tất cả thông tin về Pháp Luân Công đều được kiểm duyệt bởi Chính quyền. Điều này khiến người dân trở nên hận thù Pháp Luân Công và các học viên Pháp Luân Công, khiến họ nghĩ rằng cuộc đàn áp Pháp Luân Công là có lý do chính đáng.
Tuyên truyền vu khống
Trong tháng đầu tiên của cuộc đàn áp, các cơ quan báo chí nhà nước đã đăng hàng trăm bài báo phỉ báng Pháp Luân Công, với mục đích khiến dư luận phản đối những người tu luyện và ủng hộ cuộc đàn áp. Truyền hình nhà nước liên tục phát sóng các tuyên truyền sai sự thật về các học viên, miêu tả họ là những người mất trí.
Kiểm duyệt Internet
Sau năm 1999, Trung Cộng đã nhanh chóng xây dựng bức “Đại Tường Lửa” để ngăn cản người dân tại Trung Quốc truy cập các thông tin chưa được kiểm duyệt về Pháp Luân Công. Cho đến nay, các cụm từ tìm kiếm liên quan đến môn tu luyện tinh thần này đều bị gắn nhãn “nhạy cảm” và người dùng internet bị chặn truy cập nội dung.
Truyền thông quốc tế nói tiếng Trung
Chính quyền Trung Cộng đã mở rộng tầm ảnh hưởng của mình lên các cơ quan truyền thông nói tiếng Trung Quốc khắp thế giới thông qua các mối liên kết về tài chính như đầu tư, chuyển nhượng cơ sở, và quảng cáo. Đổi lại, các cơ quan truyền thông này đăng tải các báo cáo được lấy nguyên văn từ bộ máy tuyên truyền của Trung Cộng, với mục đích kích động hận thù đối với các học viên Pháp Luân Công trên trường quốc tế..
Dàn dựng vụ tự thiêu ở Quảng trường Thiên An Môn
Vào ngày 23/1/2001, Trung Cộng đã dàn dựng một vụ việc “tự thiêu” tại Quảng trường Thiên An Môn để vu khống Pháp Luân Công là tà giáo và kích động sự hận thù của người dân đối với Pháp Luân Công. Năm người được đưa tin đã “tự thiêu” tại quảng trường. Truyền thông Trung Cộng tuyên bố rằng năm người này là học viên Pháp Luân Công, đưa ra tuyên truyền trên truyền thông quốc tế để minh chứng cho cuộc đàn áp, nhưng sau đó việc này đã bị vạch trần là dàn dựng nhằm vu khống Pháp Luân Công.
Nhồi nhét hệ tư tưởng trong trường lớp
Bài tường thuật về vụ tự thiêu Thiên An Môn đã được đưa vào sách giáo khoa Trung Quốc, với ý đồ khiến Pháp Luân Công tiếp tục bị phỉ báng trong thế hệ trẻ sau này.
Hệ thống giáo dục ở Trung Quốc yêu cầu học sinh, từ tiểu học đến đại học, phải tham dự các lớp học chính trị và tư tưởng, nơi họ được dạy để gia nhập Đảng. Trong các bài thi, học sinh buộc phải phê bình hoặc phỉ báng Pháp Luân Công.
Tẩy não tại nơi làm việc
Công nhân Trung Quốc ngày nay vẫn phải tham dự “các buổi học tập” tại nơi làm việc, tương tự như những gì đã xảy ra trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa. Các buổi học này vạch ra những “quan điểm đúng đắn” – chiểu theo Đảng – mà người dân Trung Quốc nên có; trong đó có nội dung lên án Pháp Luân Công dựa trên những bài xã luận từ các phương tiện truyền thông nhà nước và các tài liệu khác của Đảng.
ĐCSTQ trục lợi từ cuộc bức hại
Tất cả những hành vi trục lợi trên các học viên Pháp Luân Công đã đem lại cho các quan chức của Trung Cộng tham gia vào cuộc bức hại một nguồn tiền phi pháp khổng lồ.
Cưỡng bức lao động
Trong cuộc đàn áp phi pháp đối với Pháp Luân Công, rất nhiều học viên đã bị kết án oan, bị bắt giam và buộc phải tham gia lao động cưỡng bức trong các cơ sở tạm giam hoặc nhà tù với điều kiện vật chất tồi tệ. Tại đây, họ bị ép làm việc không công liên tục khoảng 18 tiếng/ngày, sản xuất thủ công các mặt hàng xuất khẩu, thậm chí phải tiếp xúc với những sản phẩm độc hại mà không có phòng hộ.
Mổ cướp nội tạng
Hơn thế nữa, ĐCSTQ còn coi họ là hàng hoá để kiếm lời bất chính. Những học viên Pháp Luân Công sống lành mạnh, có sức khoẻ tốt, trở thành nguồn cung nội tạng sống dồi dào, sẵn sàng đáp ứng các khách hàng từ khắp nơi trên thế giới. ĐCSTQ đã liên kết với các nhà tù và bệnh viện, xây dựng thêm hàng trăm trung tâm ghép tạng để tạo ra một ngành công nghiệp buôn bán và cấy ghép tạng do Nhà nước bảo trợ với lợi nhuận khổng lồ. Xem thêm: Tội ác diệt chủng
Nhựa hoá thi thể
Không dừng lại ở đó, thi thể của những học viên Pháp Luân Công qua đời vì bị tra tấn hoặc bị lấy đi những nội tạng quan trọng vẫn tiếp tục được ĐCSTQ lợi dụng để kiếm lợi thông qua việc buôn bán và nhựa hoá cơ thể người phi pháp để triển lãm vòng quanh thế giới, dưới danh nghĩa cống hiến vì khoa học nhân loại.
Không khó để tìm thấy những báo cáo, số liệu điều tra, những bằng chứng, nhân chứng cho tội ác của ĐCSTQ đối với Pháp Luân Công, nhưng mức độ tàn ác của cuộc bức hại này khiến nhiều người không thể tin nổi. ĐCSTQ đã thao túng, mua chuộc truyền thông, dùng những sức ép về quyền lực và tài chính để để bưng bít, che đậy thông tin, ra sức bôi nhọ Pháp Luân Công để hợp lý hóa cuộc bức hại phi nhân tính đối với những công dân thiện lương này. Vì vậy, mặc dù đã có rất nhiều cá nhân và tập thể nỗ lực phơi bày sự thật về Pháp Luân Công, nhưng cho đến ngày nay, cuộc đàn áp khốc liệt và dai dẳng hơn ¼ thế kỷ vẫn chưa chấm dứt.
Những câu hỏi thường gặp
-
Pháp Luân Công có tham gia chính trị không?
Đáp: Các sách của Pháp Luân Công đã giảng rõ là không được tham gia chính trị. Hoạt động kháng nghị của các học viên Pháp Luân Công là để nói rõ sự thật về cuộc bức hại của Trung Cộng với mục đích chấm dứt cuộc bức hại, chứ không phải để tranh giành quyền lực chính trị.
-
Người bên ngoài Trung Quốc nhìn nhận Lời kêu gọi hòa bình ngày 25 tháng 4 năm 1999 như thế nào?
Đáp: Đây là một cuộc thỉnh nguyện ôn hòa, chứ không phải như Trung Cộng tuyên truyền là “bao vây tấn công Trung Nam Hải”. Hơn 10.000 học viên đã đến Văn phòng Khiếu nại của Quốc vụ viện ở Bắc Kinh để phản ánh về sự can nhiễu mà họ gặp phải trong quá trình thực hiện quyền hợp pháp của mình là tu luyện Pháp Luân Công. Toàn bộ quá trình diễn ra trong sự tĩnh lặng và trật tự, không có biểu ngữ, khẩu hiệu, hay xung đột. Tối cùng ngày, họ đã giải tán trong hòa bình và nhận được sự khen ngợi của cộng đồng quốc tế.
-
“Vụ tự thiêu” là như thế nào?
Đáp: Vụ tự thiêu ở Thiên An Môn được cộng đồng quốc tế cho là vụ vu khống do Trung Cộng tự biên tự diễn. Tổ chức Phát triển Giáo dục Quốc tế (IED), trong cuộc họp tại Liên Hợp Quốc, đã vạch trần những điểm đáng ngờ trong đoạn video trên Tân Hoa Xã. Ví dụ: quần áo bị cháy rụi, mà chai nhựa đựng đầy xăng đặt giữa hai chân lại còn nguyên vẹn; đoạn video chuyển cảnh giữa các cảnh quay xa, quay gần, và cận cảnh là điều vô lý; viên cảnh sát từ tốn giơ tấm chăn cứu hỏa và đứng chờ cho “nạn nhân” hành động xong mới phủ lên người nạn nhân; hành vi của các nạn nhân hoàn toàn trái ngược với các nguyên lý tu luyện của Pháp Luân Công. Xem thêm: 8 câu hỏi chưa có lời giải về vụ “Tự thiêu giả”.
-
Có bằng chứng nào để chứng minh cuộc bức hại tồn tại không?
Đáp: Vô số trường hợp báo cáo trên trang web Minh Huệ đều là thông tin trực tiếp từ các học viên. Rất nhiều lời khai của các bên liên quan, người nhà và các bằng chứng gián tiếp khác đều chứng minh cuộc bức hại là có thật. Minh Huệ đã tổng hợp một lượng lớn các trường hợp bị bức hại, Tổ chức Ân xá Quốc tế và Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cũng có các báo cáo liên quan. Những tuyên truyền công kích của truyền thông Nhà nước Trung Quốc cũng gián tiếp cho thấy sự thật về cuộc bức hại này. Xem thêm: Số liệu thống kê và bằng chứng.
-
Các học viên Pháp Luân Công đối diện với sự tra tấn và đe dọa như thế nào?
Đáp: Họ chủ yếu dùng sự kiên nhẫn và các phương thức ôn hòa. Họ kiên định với tín ngưỡng, nhưng không dùng bạo lực để đáp trả bạo lực. Nhiều người chọn cách phơi bày cuộc bức hại với các tổ chức quốc tế để tìm kiếm sự hỗ trợ quốc tế. Một số người thậm chí đã hy sinh mạng sống, để lại một minh chứng cho lòng dũng cảm của họ. Xem thêm: Bức thư gửi từ Mã Tam Gia.