Câu chuyện về bài thơ “Phật ân”

Câu chuyện về bài thơ “Phật ân”

Từ xa xưa, rất nhiều người, rất nhiều thế hệ đã loay hoay tìm ý nghĩa thực sự của đời người. Con người sinh ra để làm gì? Lẽ nào chỉ để lặp đi lặp lại cái vòng luẩn quẩn, đơn điệu và tù túng của kiếp người nơi xã hội loài người? Nhà thơ Xuân Diệu dùng hình ảnh “cái ao đời” để ví von.

Tôi cũng từng hỏi như bao người trước tôi, cùng tôi và sau tôi đã hỏi.

Sau bao nhiêu tháng năm dài đằng đẵng, và bây giờ tôi còn biết rằng sau bao kiếp luân hồi đến đến đi đi, đến nay đã có hơn 100 triệu người tìm được câu trả lời đầy thuyết phục cho những câu hỏi muôn đời về ý nghĩa nhân sinh nhờ một cuốn sách diệu kỳ của Đại sư Lý Hồng Chí: cuốn “Chuyển Pháp Luân”. Tôi cũng nằm trong số hơn 100 triệu người may mắn ấy. Cảm động vô cùng trước ân huệ mà Phật Pháp đã ban cho tôì, vì thế, tôi đã viết “Phật ân”.

Bài thơ: Phật ân

Như con cá nằm trên bờ thoi thóp
Đại Pháp* đưa ta về với biển khơi
Như kẻ mãi luân hồi trong bóng tối
Đại Pháp cho ta thấy ánh mặt trời.

Hạnh phúc ư? Loay hoay suốt cuộc đời
Là tiền bạc? Là tinh yêu? Danh vọng?
Chẳng phải ư: người sang giàu cũng khóc?
Trống rỗng hồn giờ phút tóc sương pha.

Ta là ai? Đâu đích thực quê nhà?
“Chuyển Pháp Luân” vén bức màn bí ẩn
Tìm lại ta tiên thiên “Chân-Thiện-Nhẫn”
Về cố hương: Đại Pháp dẫn lối về.

Tác giả: Đông Mai

*Đại Pháp: Pháp Luân Đại Pháp (Pháp Luân Công – vi.falundafa.org) là một môn khí công Phật gia thượng thừa mà cốt lõi là việc tu tâm tính theo nguyên lý “CHÂN-THIỆN-NHẪN”, đang được phổ truyền tại hơn 150 quốc gia với hơn 100 triệu học viên. Tuy nhiên, tại Trung Quốc, đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã tiến hành cuộc đàn áp đẫm máu, đỉnh điểm là việc mổ cướp nội tạng sống các học viên của môn tu luyện này chỉ vì số người tu luyện ở đây đông hơn rất nhiều so với số đảng viên của ĐCSTQ.

Bài viết liên quan
Xem thêm